Chương 5
“Vốn dĩ chưa bao giờ thuộc về mày.”
Tôi chủ động nói với chủ biên rằng Kỷ Hành Chu đồng ý nhận phỏng vấn.
“Nhược Ninh, em chắc chắn muốn từ bỏ cơ hội này thật à?”
“Em phải biết, loại cơ hội từ trên trời rơi xuống thế này không phải ai cũng gặp.”
Tôi nghiêm túc gật đầu.
“Em chắc chắn. Vốn dĩ em cũng không phù hợp.”
Chủ biên nói không sai.
Ngoài tôi ra, chẳng ai ngu đến mức từ chối một cuộc phỏng vấn với Kỷ Hành Chu.
Tin vừa truyền ra chưa đến nửa ngày, Chu Tuyết đã chuẩn bị cả xấp tài liệu dày, đích thân đến gặp Kỷ Hành Chu.
Cô ta rời đi lúc mười một giờ rưỡi trưa.
Chưa đến mười hai giờ rưỡi, Chu Tuyết đã mang giày cao gót, lớp trang điểm dày cộp, hầm hầm quay lại.
Cô ta xông thẳng vào văn phòng tôi, không nói không rằng, tát thẳng một cái.
Rất nhiều người tụ tập ngoài hành lang xem náo nhiệt.
Chỉ có Tiểu Nhiễm hét lên, lao tới ôm chặt lấy Chu Tuyết.
“Chị điên rồi à, sao có thể tùy tiện đánh người.”
Chu Tuyết tức đến đỏ bừng mặt, chỉ thẳng vào mũi tôi mà chửi ầm ĩ.
“Cô suốt ngày bày ra cái vẻ thanh cao, giả vô tội.”
“Nhưng thật ra tâm cơ nhất chính là cô.”
“Nói đi, cô bảo với chủ biên rằng Kỷ Hành Chu đã đồng ý phỏng vấn.”
“Vậy tại sao tôi dẫn cả đội đến lại bị từ chối ngay từ cổng.”
Cô ta hất Tiểu Nhiễm ra, vẫn không quên chỉnh lại mái tóc uốn bồng của mình.
“Nhược Ninh, cô đúng là không biết xấu hổ.”
“Không ôm được đùi kim chủ, còn định đẩy cái nồi vỡ sang đầu tôi à.”
“Tôi nói cho cô biết, chuyện này chưa xong đâu.”
Chu Tuyết bị chủ biên kéo đi, trước khi khuất bóng còn tiện miệng mắng tôi là con trà xanh hèn hạ.
Thật ra cái tát đó cũng không khiến tôi cảm nhận được gì rõ rệt.
Cả buổi chiều hôm ấy, tôi chỉ ngồi dán mắt vào điện thoại.
Rõ ràng là tôi đã tự mình lựa chọn rút lui.
Vậy mà trong lòng vẫn không ngừng thấp thỏm, mong chờ một điều vô lý.
Hy vọng anh sẽ gọi điện hỏi tôi một câu, vì sao.
Nhưng đáng tiếc là không có.
Xem ra, đúng là tôi đã mơ tưởng quá nhiều.
Cuối cùng, tôi kéo số của Kỷ Hành Chu vào danh sách chặn.
Trước sinh nhật của Nhược Lâm một ngày, mẹ gọi điện cho tôi.
Giọng bà vẫn lạnh lùng, châm chọc như mọi khi.
“Sao thế, sinh nhật chị con lần này, con lại không về nữa à?”
“Mẹ thật sự không hiểu nổi, Nhược Ninh. Sao con có thể vô tình vô nghĩa, cắt đứt với cả nhà như người dưng vậy?”
“Sau này định không qua lại với chúng tôi nữa đúng không?”
Những lời như thế này, tôi xưa nay chưa từng phản bác.
Tôi cũng không nói ra việc Nhược Lâm hoàn toàn không hề mời tôi.
Nhưng cuộc gọi giả vờ hỏi han, thực chất là trách móc ấy vẫn chưa phải kết thúc.
Tối hôm sau, Nhược Lâm đăng một bức ảnh lên mạng xã hội.
Là ảnh chụp cô ta và Kỷ Hành Chu.
Trong ảnh, cô ta khoác tay anh, tựa đầu lên vai anh đầy thân mật.
Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh ấy đúng ba phút.
Sau đó lặng lẽ gập laptop lại, khoác áo ra khỏi nhà.
Bởi vì lúc đó, còn có một chuyện khiến tôi thấy như ngồi trên lửa hơn cả ghen tuông.
Buổi họp chiều, chủ biên cảnh cáo tôi ngay trước mặt toàn bộ ban lãnh đạo đài.
Ngân sách tài trợ năm nay của tôi vẫn còn thiếu hơn hai mươi triệu.
Hai năm trước, tôi đều phải chật vật mới chạm được ngưỡng tối thiểu.
Nếu năm nay vẫn không đạt chỉ tiêu, chuyên mục của tôi sẽ bị đẩy xuống khung phát sóng nửa đêm, không người xem.
Trước khi vào phòng bao, tôi đã uống liền hai chai thuốc giải rượu Tiểu Nhiễm chuẩn bị.
Vậy mà cả tối tôi vẫn nôn ba lần.
Cuối cùng cũng chỉ kéo được một quảng cáo dài đúng sáu giây.
Tiệc tan, tôi vịn tường loạng choạng bước ra ngoài.
“Nhược Ninh, em ổn không, để anh đưa em về.”
Người lên tiếng là Chu Duy Khải.
Lần đầu gặp, anh ta tự giới thiệu là đồng nghiệp từ một tòa soạn báo in.
Dù lúc này lòng tôi rối bời, vẫn lịch sự từ chối.
“Cảm ơn anh, không cần đâu.”
Chu Duy Khải không chịu buông, thấy tôi định rời đi thì túm lấy tay tôi.
“Em đừng đề phòng như vậy, anh không có ý xấu.”
“Em uống rượu rồi, về một mình không an toàn đâu.”
Tôi bước đi xiêu vẹo, nhưng không biết sức lực từ đâu trỗi dậy.
Tôi hất mạnh tay anh ta ra.
Rồi đứng lại, chỉ thẳng vào mặt anh ta.
“Chu Duy Khải, tôi nhớ ra anh rồi.”
“Anh không phải là đồng nghiệp ngành báo chí gì cả.”
“Anh là bạn đại học của Nhược Lâm.”
Chu Duy Khải không phải người đầu tiên được sắp đặt để tiếp cận tôi.
Nhược Lâm những năm qua chưa bao giờ ngừng giở trò.
Năm đầu tiên tôi vào đài truyền hình, cô ta mua chuộc một trợ lý nhỏ trong đài.
Lặng lẽ xóa sạch toàn bộ tài liệu tôi chuẩn bị suốt hơn nửa tháng, khiến tôi suýt gây ra sự cố phát sóng nghiêm trọng.
Năm thứ hai, một chương trình phóng sự do tôi lên ý tưởng được lọt vào đề cử một giải thưởng lớn.
Nhược Lâm cho người cố tình chụp tôi và một tiền bối trong ngành ở góc nhìn mờ ám.
Không chỉ thuê người tố cáo, mà còn dẫn dắt dư luận bôi nhọ rằng giải thưởng ấy là do dùng thủ đoạn không trong sạch mà có.
Lần đó, tôi suýt bị đuổi khỏi đài.
Những chuyện như vậy, kể không sao cho hết.
Và lần này, cô ta thậm chí còn dùng cả bạn bè thân thiết của mình.
“Tôi đã tránh xa đến thế rồi.”
“Các người có thể buông tha cho tôi được không?”
Tôi loạng choạng xoay người.
Lại đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc.
Ngẩng đầu lên, nhìn thấy gương mặt Kỷ Hành Chu, tôi còn tưởng mình say đến mức hoa mắt.
“Kỷ… Kỷ Hành Chu?”
Anh cúi đầu, khóe mày khẽ nhướng.
“Em đúng là thích uống rượu thật.”
Chu Duy Khải đứng đối diện dường như cũng nhận ra Kỷ Hành Chu.
Cánh tay vừa đưa ra liền vội vã thu lại.
Nhưng Kỷ Hành Chu chẳng buồn để ý đến sự tồn tại của anh ta.
Anh cởi áo khoác, khoác lên vai tôi.
Rồi một tay ôm lấy, kéo tôi sát vào lòng.
Mãi đến khi xe dừng dưới nhà, đầu óc tôi vẫn quay cuồng như đang mơ.
Đặc biệt là lúc Kỷ Hành Chu mở cửa xe, quay lưng cúi xuống trước mặt tôi.
“Không cần đâu, tôi tự đi được.”
Anh vẫn giữ nguyên tư thế, không nhúc nhích.
“Chân còn chưa lành, lên đi.”
Tôi do dự hai giây.
Cuối cùng vẫn không cưỡng lại được, trèo lên lưng anh.
Kỷ Hành Chu đứng thẳng dậy rất dễ dàng, còn khẽ xốc tôi lên một cái.
“Thật ra chân tôi khỏi rồi, chỉ là đôi giày hôm nay đi không quen.”
Chung cư cũ không có thang máy, đèn cảm biến lúc sáng lúc tắt.
Kỷ Hành Chu không nói thêm lời nào.
Nhưng từng bước anh bước lên cầu thang, lại như dẫm thẳng vào tim tôi.
Đến cửa nhà, anh vẫn không có ý định đặt tôi xuống.
“Nhập mật mã đi.”
Tôi không dám phản bác, cũng không muốn bị lộ.
Đành liều lĩnh vòng tay qua người anh, che mắt lại.
Rồi run rẩy nhập một dãy số thật dài, cố che giấu ngày sinh của anh nằm trong đó.
Kỷ Hành Chu chỉ khẽ bật cười, không vạch trần hành động vụng về ấy của tôi.
“Cảm ơn anh.”
“Cũng muộn rồi, anh về nghỉ sớm đi.”
Tôi lầm bầm nói, vừa trượt khỏi lưng anh.
Nhưng ngay khi chân vừa chạm đất.
Kỷ Hành Chu đột nhiên xoay người, nhấc bổng tôi lên, đặt ngồi trên tủ giày ngay cạnh cửa.
Anh nắm lấy tay tôi, chính là bàn tay vừa che mắt anh lúc nãy, nhẹ nhàng xoa lên lòng bàn tay đang ướt mồ hôi.
“Nhược Ninh, em không có gì muốn nói với anh sao?”
Comments for chapter "Chương 5"
MANGA DISCUSSION
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com