Chương 8

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Manga test
  4. Chương 8
Prev
Next
Novel Info

Giao dịch viên ngân hàng mở tài khoản trái quy định đã bị bắt, là kẻ tái phạm nhiều năm, chuyên làm giả để trục lợi.

Người cung cấp thông tin cá nhân của tôi cho hắn chỉ từng giao dịch qua mạng, không hề quen biết ngoài đời.

Còn toàn bộ các khoản giao dịch bất thường ấy, đều do một người thực hiện.

Chính là Chu Duy Khải, người tôi từng gặp trong buổi tiệc hôm đó.

Thế nhưng hắn ta lại một mực khăng khăng rằng mọi chuyện đều do mình gây ra, không liên quan đến bất kỳ ai khác.

Khi được hỏi lý do, hắn chỉ nói rằng vì theo đuổi tôi không thành, trong lòng sinh hận.

Vì vậy hắn tự lên kế hoạch hãm hại tôi, còn thuê rất nhiều tài khoản trên mạng để vu cáo.

Các chuỗi bằng chứng hắn cung cấp đều đầy đủ và chặt chẽ.

Sau nhiều lần xác minh, vụ án chính thức được khép lại.

Kỷ Hành Chu từng hỏi ý tôi.

“Dù hắn cố tình không khai, nhưng nếu muốn điều tra đến cùng vẫn còn cách.”

“Nếu em muốn, để anh tiếp tục.”

Nhưng tôi chỉ lắc đầu.

“Thôi bỏ đi, em thật sự không muốn biết rõ sự thật nữa.”

Kỷ Hành Chu ôm tôi vào lòng, hôn nhẹ lên trán.

“Được.”

Dù tôn trọng quyết định của tôi, anh vẫn chủ động chấm dứt mọi hợp tác với nhà họ Nhược.

Kể cả khoản đầu tư trước kia vì nể mặt ông cụ mà rót vào công ty của Nhược Lâm, anh cũng rút toàn bộ.

Đó không chỉ đơn giản là vài dự án hay một ít tiền.

Bởi trong giới, rất nhiều người đều coi động thái của Kỷ Hành Chu là kim chỉ nam.

Một khi anh phủ quyết, đồng nghĩa với việc công ty của Nhược Lâm rất khó có cơ hội ngóc đầu trở lại.

Mẹ tôi dẫn Nhược Lâm đến tận nhà tìm tôi.

Nhưng Kỷ Hành Chu không cho họ gặp, trực tiếp đuổi cả hai rời đi.

Trước khi cánh cửa khép lại, tôi đứng trong phòng vẫn nghe rõ giọng anh vang lên, trầm thấp mà lạnh lẽo.

“Những chuyện năm xưa, Nhược Ninh không muốn kể chi tiết.”

“Nhưng tôi cũng biết đại khái, từ bác sĩ tâm lý từng điều trị cho cô ấy.”

“Nếu không phải vì Nhược Ninh không muốn lôi lại quá khứ, các người đã không thể sống yên ổn đến hôm nay.”

“Nhược Lâm, lời tôi nói đã đủ rõ, cô nên suy nghĩ kỹ trước khi quyết định.”

“Từ hôm nay, Nhược Ninh không còn bất kỳ liên quan gì đến nhà họ Nhược nữa.”

“Phần đời còn lại của cô ấy, tôi sẽ lo.”

Hai tuần sau khi bị đình chỉ, tôi nhận được thông báo quay lại làm việc từ đài truyền hình.

Ngày trở lại, giám đốc đài cùng dàn chủ biên và đồng nghiệp đứng thành hai hàng ngay trước cửa, đón tôi bước vào.

Tôi hiểu rất rõ, người họ thật sự chào đón không phải là tôi.

Mà là Kỷ Hành Chu, người đã đích thân đưa tôi đến đài.

Bởi chỉ một ngày trước đó, anh gọi một cuộc điện thoại cho giám đốc.

Ngay ngày hôm sau, toàn bộ các tài khoản mạng xã hội của đài truyền hình đều đồng loạt đăng lại thông báo chính thức của cảnh sát về kết quả điều tra.

Vì vậy, giám đốc còn đặc biệt đề xuất mở một chuyên mục mới về kiến thức pháp luật, giao tôi phụ trách xây dựng nội dung.

Giữa vô số ánh mắt dò xét và hiếu kỳ, tôi đứng không yên.

Tiểu Nhiễm chen trong đám đông, liên tục nháy mắt trêu chọc tôi.

Còn Kỷ Hành Chu thì như chốn không người, nắm tay tôi đi thẳng vào văn phòng.

Đợi cửa đóng lại, rèm được kéo xuống, tôi mới thở phào một hơi.

“Hết hồn thật, từ trước đến giờ em chưa từng được đãi ngộ kiểu này.”

“Lần sau anh đừng đưa em đi làm nữa, tim em chịu không nổi.”

Kỷ Hành Chu bật cười, kéo tôi vào lòng.

“Anh đã nói rồi, em phải biết tận dụng anh cho tốt.”

“Tận dụng kiểu gì, ngày nào cũng mang anh ra hù người ta à?”

Tôi liếc anh một cái, nửa thật nửa đùa.

“Anh không phải sắp ra sân bay sao, mau đi đi.”

Nhưng anh vẫn ôm chặt eo tôi, ánh mắt mang theo ý tứ rõ ràng.

Tôi giả vờ ngơ ngác một lúc, cuối cùng đành đầu hàng.

“Được rồi, được rồi, em biết rồi.”

“Mấy ngày nữa em sẽ dọn đồ sang nhà anh.”

Lúc này anh mới hài lòng, cúi xuống hôn mạnh lên má tôi một cái.

Chiều ngày thứ tư, vừa từ nước ngoài trở về, anh liền đưa tôi chuyển vào nhà mới.

Đó là một căn nhà cũ nằm lưng chừng núi.

Sân vườn rộng rãi, trồng đầy hoa cẩm tú cầu. Bên trong mang phong vị cổ điển, đồ đạc đều là gỗ cũ, được gìn giữ cẩn thận, sáng bóng như mới.

“Đây là nhà cũ của ông ngoại anh.”

“Mẹ anh cũng lớn lên ở đây.”

Kỷ Hành Chu nắm tay tôi, dẫn tôi đi từng góc, chậm rãi giới thiệu.

“Em thích nơi này không?”

“Sau này thiếu gì, mình sẽ bổ sung.”

Tôi khẽ đáp một tiếng.

Thật ra ngay từ khoảnh khắc bước qua cánh cổng, tôi đã phải gắng lắm mới không bật khóc.

Kỷ Hành Chu cười, trêu nhẹ.

“Dạo này em hay khóc thật.”

“Lên giường cũng khóc, xuống giường cũng khóc.”

Tôi tức quá, đấm mạnh một cái vào ngực anh.

Anh bắt lấy tay tôi, đưa lên môi hôn nhẹ.

“Nhược Ninh, em phải học cách chấp nhận việc được anh đối xử tốt.”

“Những uất ức em từng chịu đựng, sau này anh sẽ dùng tất cả dịu dàng để bù đắp.”

“Tuy anh đến hơi muộn.”

“Nhưng may là, vẫn kịp.”

Từng giọt nước mắt nóng hổi được anh nhẹ nhàng hôn đi.

Cuốn nhật ký thầm yêu của tôi, đến đây, cuối cùng cũng có được một kết cục trọn vẹn.

*****

Mùa thu năm ấy đến rất chậm.

Cẩm tú cầu trong sân vẫn nở rộ, từng chùm hoa xanh nhạt rung rinh trong gió sớm, phủ kín lối đi dẫn vào căn nhà cũ trên sườn núi. Tôi dậy sớm hơn thường lệ, khoác áo len mỏng, đứng ở hiên nhìn ánh nắng rơi từng vệt trên bậc thềm đá. Không khí trong lành đến mức khiến người ta có cảm giác, chỉ cần hít thở thôi cũng đủ để gột rửa những u ám còn sót lại trong quá khứ.

Kỷ Hành Chu đứng phía sau tôi từ lúc nào, lặng lẽ khoác thêm chiếc áo lên vai tôi.

“Gió sáng sớm lạnh đấy.”

Tôi quay đầu nhìn anh, bỗng dưng bật cười.

Nụ cười này không còn dè dặt, không còn giấu giếm, cũng không mang theo chút tự ti nào như trước kia. Tôi biết, mình đang đứng ở một nơi an toàn, nơi không cần phải cảnh giác, không cần phải che giấu cảm xúc hay dè chừng ánh mắt của bất kỳ ai.

Tôi dựa vào ngực anh, nghe nhịp tim ổn định vang lên dưới tai.

Một nhịp.

Rồi một nhịp nữa.

Chậm rãi và chắc chắn, giống như lời hứa thầm lặng rằng từ nay về sau, tôi không còn phải đơn độc đối diện với thế giới này.

Cuộc sống sau đó dần đi vào quỹ đạo bình thường, nhưng lại là một kiểu bình thường hoàn toàn khác trước.

Tôi quay lại đài truyền hình, tiếp nhận chuyên mục mới. Những buổi họp kéo dài, những bản kế hoạch chi chít chữ, những lần lên sóng trực tiếp vẫn khiến tôi căng thẳng, nhưng không còn nỗi sợ bị đẩy vào góc tối, bị bỏ mặc hay bị hy sinh một cách dễ dàng nữa. Tôi biết, nếu tôi mệt mỏi, phía sau luôn có một người sẵn sàng dang tay đón lấy tôi.

Còn Kỷ Hành Chu, vẫn bận rộn như cũ.

Cuộc họp xuyên quốc gia, những chuyến bay kéo dài, những quyết định ảnh hưởng đến hàng loạt con số khổng lồ. Nhưng dù bận đến đâu, anh vẫn giữ thói quen gọi cho tôi mỗi tối, hỏi tôi hôm nay ăn gì, có mệt không, có bị ai làm khó không.

Có lúc tôi đùa rằng anh đang quản tôi như một dự án trọng điểm.

Anh chỉ cười, đáp rất nghiêm túc.

“Dự án này, anh muốn đầu tư cả đời.”

Tôi không còn ghi nhật ký mỗi ngày như trước.

Prev
Next
Novel Info

Comments for chapter "Chương 8"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Madara Info

Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress

For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com

All Genres
  • action (21)
  • adventure (21)
  • boys (21)
  • chinese (20)
  • drama (20)
  • ecchi (20)
  • fighting (20)
  • fun (20)
  • girl (20)
  • horrow (20)
  • manhwa (20)

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to Madara Web Novel

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Madara Web Novel

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Madara Web Novel

Mở bằng trình duyệt bên ngoài

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng mở trang này bằng Chrome/Safari thay vì trình duyệt trong Facebook.