Chương 9
Cuốn sổ ấy được đặt gọn gàng trên giá sách, thỉnh thoảng tôi vẫn lật lại xem vài trang cũ. Những dòng chữ non nớt, run rẩy, đầy dè dặt của năm tháng thanh xuân khiến tôi vừa xót xa vừa biết ơn. Biết ơn vì cô gái trong những trang giấy đó đã cố gắng sống sót, cố gắng không bị nghiền nát, để hôm nay tôi có thể đứng ở đây.
Có một lần, tôi hỏi Kỷ Hành Chu.
“Nếu ngày đó anh không tình cờ gặp em ở khách sạn, anh có bao giờ phát hiện ra không?”
Anh im lặng rất lâu.
Rồi anh nói.
“Có lẽ là muộn hơn.”
“Nhưng anh sẽ vẫn tìm thấy em.”
“Chỉ là… anh sợ lúc đó, em đã không còn chờ anh nữa.”
Tôi không nói gì, chỉ nắm chặt tay anh hơn.
Tôi hiểu rất rõ, có những cuộc gặp gỡ không phải ngẫu nhiên, mà là kết quả của vô số lần né tránh, chịu đựng và cố gắng sống sót. Nếu tôi đã buông xuôi ở bất kỳ thời điểm nào trước đó, thì cho dù anh có tìm kiếm cả đời, cũng sẽ không còn ai để anh tìm thấy nữa.
Về phía nhà họ Nhược, tin tức dần ít đi.
Công ty của Nhược Lâm không thể vực dậy như kỳ vọng. Những mối quan hệ từng được coi là bệ đỡ cũng lần lượt rút lui. Tôi không còn nghe nhắc đến tên cô ta trong những bữa tiệc hay trên các bản tin kinh tế nữa. Mẹ tôi cũng không xuất hiện thêm lần nào.
Kỷ Hành Chu không nhắc đến họ.
Tôi cũng không hỏi.
Có những mối quan hệ, khi đã rạn nứt đến mức đó, thì im lặng chính là lời kết thúc tử tế nhất.
Một buổi tối cuối năm, tuyết rơi bất ngờ.
Tôi đứng ở ban công, ngửa mặt nhìn những bông tuyết đầu mùa chậm rãi rơi xuống, tan ra trên mi mắt. Căn nhà ấm áp phía sau lưng, ánh đèn vàng hắt ra từ phòng khách, mùi trà nóng thoang thoảng trong không khí.
Kỷ Hành Chu bước ra, đưa cho tôi một chiếc cốc.
“Trà gừng.”
“Uống đi, kẻo lạnh.”
Tôi nhận lấy, hơi nóng lan dần từ đầu ngón tay đến tim.
“Anh này.”
“Ừ?”
“Từ trước đến giờ, em vẫn luôn nghĩ, nếu có một ngày được ở bên anh, chắc em sẽ rất sợ.”
“Sợ mình không xứng, sợ bị bỏ lại, sợ mọi thứ chỉ là ảo ảnh.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt trầm lắng.
“Bây giờ thì sao?”
Tôi lắc đầu.
“Bây giờ thì không.”
“Em chỉ thấy… bình yên.”
Anh đưa tay chạm nhẹ lên trán tôi, giọng nói rất khẽ.
“Bởi vì em không còn đứng một mình nữa.”
Đêm đó, tôi lại mở cuốn nhật ký.
Nhưng không viết thêm bất kỳ dòng thầm yêu nào.
Tôi viết ở trang cuối cùng, bằng nét chữ bình thản nhất từ trước đến nay.
“Cuối cùng, cô gái từng trốn trong bóng tối cũng đã có thể bước ra ánh sáng.”
“Không phải vì có ai đó kéo cô đi, mà vì có một người đứng bên cạnh, chờ cô tự mình bước tới.”
Tôi khép sổ lại.
Ngoài kia, tuyết vẫn rơi, phủ lên khu vườn cẩm tú cầu một màu trắng yên tĩnh.
Trong căn nhà này, tôi biết, từ hôm nay về sau, mỗi lần mở cửa, sẽ luôn có một người đợi tôi trở về.
Và cuốn nhật ký thầm yêu kéo dài suốt những năm tháng tuổi trẻ ấy, cuối cùng cũng đã hoàn thành sứ mệnh của mình.
Không còn là bí mật.
Cũng không còn là đơn phương.
Chỉ còn lại một câu chuyện được viết tiếp bằng hiện tại, và kéo dài đến tận tương lai.
Comments for chapter "Chương 9"
MANGA DISCUSSION
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com